Game-VN  >  slot 99
xstg 4 3

xstgTiếng hoan hô điếc tai, cả tòa thành giống như bị Lý Cáp làm cho bùng nổ, các hoàng hoa khuê nữ mở cửa tung hoa, ánh mắt nóng bỏng. xstgBên trong Vạn Lâm tông ngoài rừng tùng chính là ao đầm, tự nhiên có một mảnh đất trống giống như vậy không thể nghi ngờ là con người đã tạo nên. Ở giữa bãi đất trống bày một cái đỉnh lớn, bên trong đỉnh, ánh lửa hừng hực, ngọn lửa cao hơn một thước, cực kỳ quỷ dị. Bên trên bãi đất trống có một gian nhà gỗ nhỏ được dựng lên. Hiển nhiên là ở đây có người. 4Tần bà lập tức quay qua nhìn hắn chằm chằm, cảnh giác nói: xstgLý Đông xuống ngựa đi bắt lấy con thú, nhưng con thú kêu lên một tiếng, lùi lại phía sau. 4Lý Cáp quay đầu đi, không dám đối diện với ánh mắt đó, cố nói với giọng bình tĩnh:

xstgNếu không thế sao có thể xưng Giang Nam đệ nhất phong lưu công tử được. 3 Ngươi là của ta. Ai cũng đừng hòng mang được ngươi đi! xstgLý Cáp bĩu môi nói : 4Hương Hương nhu thuận nằm trong lòng Lý Cáp, dụi đầu vào ngực hắn rồi yên lành chìm vào giấc ngủ… xstgHai nàng lấy thân phận thị nữ của Lý Cáp, Hoa Minh Hùng cùng Hoa Vân Cường dĩ nhiên không cách nào cự tuyệt.

4Tên tiểu nhị chạy ra đón đoàn người Lý Cáp. Hắn vốn tưởng cả bọn kia là đám thô kệch dã man, muốn sắp xếp bọn họ vào một chỗ tầm thường nhưng Hương Hương lại bất ngờ cầm một thỏi bạc to chà bá đập vào mặt hắn: 3 Quan viên lớn nhỏ Đàm Bình trấn cùng Lý Tây đã sớm dẫn toàn bộ dân chúng trong trấn đứng đợi đoàn người Lý Cáp. Khi thấy hỏa kì lân khổng lồ uy phong lẫm liệt kéo xe tới cơ hồ tất cả dân chúng đều quỳ xuống, cho là thiên thần hạ phàm. Dân chúng nơi này đa số không biết đến đại danh Hổ Uy Tướng Quân. 3 Tường Toản suy nghĩ, mãi mới suy yếu nói: 3 "Ân, Lý Đông, vào đi." Lý Cáp sau khi mặc xong y phục, ngồi trên giường, để Thiên Thiên chải đầu, và kêu Lý Đông vào. 3 Không phải Lý Cáp nhát gan, mà vì bất kỳ ai ở hoàn cảnh đó cũng khó tránh khỏi sợ hãi.

4Nhị công tử có điều không biết. Vô Tình từ nhỏ tính khí quật cường, không chỉ lời nói của tại hạ nó không thèm nghe, đến cả gia phụ cũng chưa có biện pháp ép buộc nàng ta, nếu là nàng thực sự không muốn thì ... Tại hạ cũng là... Ha ha, bất lực… 3 Ngươi lập tức đi tới chỗ bọn Ngưu Đại vừa đánh nhau đi, dùng mọi cách để che đậy tin tức này lại, đừng để tỷ tỷ ta biết. 4Rời trang viên của Công Tôn thế gia có một toà thành tên là Tiết thành, một tòa tiểu thị trấn không lớn lắm. 4Sầm Đầu giật mình, trầm ngâm một chút, sau đó xé vải đen che mặt nói : 3 Lý Cáp lại vỗ nhẹ nhẹ tiếu thí thí của nàng, cười nói: “đương nhiên, biểu ca vĩnh viễn thích biểu muội. Sau này đừng tin Hà Đình nói, thí thí của muội thành thế nào biểu ca đều thích.”

xstgSở Linh Lung nói. 4Dứt lời hắn liền kéo Thiên Thiên vào ngực hôn tới tấp lên khuông mặt nhỏ nhắn của nàng. xstgThủ vệ nghe vậy, mặt lộ vẻ khó khăn: 4Nếu có một ngày Hương Hương đi mất, chủ nhân có nhớ đến Hương Hương không? xstgChân thị liền nói:

xstgÁch, Cố huynh này, trong các vị có phải có một cô gái? xstgLý Đông cung kính đứng bên cạnh, Nhị công tử từ khi trở về từ chiến trường, khí thế uy nghiêm, dù là lão gia đứng đối diện cũng có cảm giác như cả ngọn núi áp bách. 3 Ác ma kia lại muốn đóa hoa số một thảo nguyên Thiên Tú công chúa? Người Hồ đến hòa đàm đều kinh ngạc. 3 Ô thái hậu nhíu mày: xstgLiên Khanh lộ ra hàm răng chuột bén ngót đe dọa.

xstgHà Liên Khanh mím môi lại, trước đây ma ma rất ít khi cho nàng ăn thịt, đặc biệt là thịt mỡ vì sợ nó phá hỏng vóc dáng của nàng, nàng mặc dù trong lòng thích ăn nhưng cũng không dám nói nửa câu. 3 Y Tiên chấn động, giọng nói khàn khàn trở nên run rẩy. 4Giang công tử? 4Vân Lâm nhìn tiểu thị nữ phía sau Lý Cáp, nói: 3 Có!

xstgTa không tách ra khỏi nàng. 4Thanh âm của tên Môn chủ cao lên : xstgHồ binh Hồ tướng căn bản không kịp phản kháng, mà có phản kháng cũng không được, mã tấu, trường thương còn chưa đụng đến được Lý Cáp đã bị bóng đen của trường phủ chém dứt, rồi chính bọn hắn cũng giống như những vũ khí kia, một nhát đứt lìa. 3 Vũ Uy hầu, bổn cung Dung Dương, đây là hoàng muội bổn cung, Kiến Văn. 4Lý Cáp vừa giết mấy trăm người, sát khí vẫn chưa tiêu tan, làm cho các thân vệ của Tiêu Mạc Vi chỉ biết lùi mà không dám tiến. Các binh lính khác thì trong lòng thầm trầm trồ khen ngợi