Game-VN  >  w88 2020
carles puyol

puyol Nói đi! Ai phái các ngươi tới ám sát bổn công tử? puyol Lý Cáp sửng sốt nói: puyol Ca ca! puyol Nàng còn sống không phải chỉ vì bản thân mình! carlesMới đây đã tới tối rồi sao? Tới giờ ăn cơm chiều rồi à?

carlesNhị công tử này. Nếu bọn họ hỏi đến thân phận thích khách thì phải làm sao? Làm sao chúng ta có thể khẳng định bọn chúng từng đi gây án mạng? carlesGiường lớn tuy đủ cho năm người cùng ngủ nhưng xoay ngang ra vẫn đủ cho tám người nằm thoải mái. carlesĐêm đó nhóm người Lý Cáp ở luôn trong Ái Văn Các, Thanh Thanh nói rằng nàng vô cùng sợ hãi, ngủ không yên, liền cùng Lý Cáp một đêm ca xướng không ngừng, một bên thi ca hát một bên thì đệm đàn, một bên thì nhảy múa, hàn huyên trọn một đêm, đến lờ tờ mơ hôm sau mới chịu lên giường ngủ. carlesHồng Tam công tử đổi lại khuôn mặt tươi cười, từ từ đẩy cửa phòng ra. puyol Cửa vừa mở, một vị thiếu niên nhanh nhẹn mười ba mười bốn tuổi và một tiểu cô nương phấn điêu ngọc tạc nhanh chóng tiến vào. Vị thiếu niên đó chính là đại nhi tử của Lý Tư Hồng, Lý Minh, còn nữ hài kia là nữ nhi của Vân tướng quân, bộ hạ của ông, Vân Lâm, bây giờ được ông nhận làm nghĩa nữ.

puyol “Là ngươi? Thằng nhóc...Ngươi đến đây làm gì? Phòng này đã được bọn ta bao trọn, ngươi dựa vào cái gì mà vào đây?Vương Đắc Lợi, ngươi làm lão bản như thế à?!” Hà Nguyên nói một cách không hờn giận, hắn tựa hồ đoán lờ mờ ra thân phận của Lý Cáp nên không làm càn như tối qua nữa. Bất quá hắn là một người kiêu ngạo nên ngữ khí đang dùng đương nhiên cũng hống hách làm cho Lý Cáp có tâm trạng khó chịu. puyol Thiên Thiên nói:" Lúc đó trên mặt Thiên Thiên có một chút bẩn, chủ tử đột nhiên hôn Thiên Thiên một chút, Thiên Thiên thật lâu mới kịp phản ứng. Thế nhưng lại muốn chủ tử hôn Thiên Thiên mãi, Thiên Thiên cũng tự nguyện mà." puyol Tốt! Người trẻ tuổi hào khí! Bất quá Thiết Lang đừng cậy mạnh a, tửu lượng ông nội con lớn lắm đấy! puyol Lý Cáp mỉm cười: carlesNhưng mà họa sư của Phiêu Hương lâu kia, lại còn trông xấu hơn so với vị cầm sư ngày hôm qua. Lý Cáp vừa liếc mắt, thiếu chút nữa phải nôn ra hết tất cả thức ăn khuya tối qua. Bất đắc dĩ, không muốn để thị giác bị ô nhiễm, đành phải mang ngao khuyển Đại Phi đi dạo giết thời gian.

carlesLý Cáp trên mặt thủy chung vẫn tươi cười, ôn nhu nhìn chăm chằm vào Hoa Tư trong lòng. carlesDương Cận cả giận nói: carlesCái này sao, nàng chưa nói. carlesBên kia Duẫn Tiếu thấy mọi người cười nói vui vẻ, cũng chen vào cười nói: puyol Ta còn có chuyện khác muốn làm, hôm nay phải đi.

puyol Hàng loạt tiếng loảng xoảng lên, tất cả binh lính Thường Châu đều thả vũ khí cởi hết khải giáp vứt xuống đất. puyol Đừng nói nữa, lỗ tai hắn thính lắm, nơi này yên tĩnh như vậy, không chừng hắn ở bên kia có thể nghe thấy hết đấy. puyol Làm sao mà ngươi biết được ta sẽ siêng năng tu luyện? Ta rất là lười biếng đó nha! puyol Đêm đó hoàng thượng bị thích khách tấn công, người còn nhớ thị vệ miêu tả hắn ra sao không? carlesThiên Thiên vỗ vỗ vào lưng hắn lo lắng hỏi:

carlesThành Nhất Tiếu vừa trông thấy Tam Ngưu, liền dùng trảo vồ lấy một thân cậy đại thụ ở bên cạnh vốn là muốn sử dụng cái chiêu sét đánh không kịp bưng tai ngằm dọa Tam Ngưu. Cây đại thụ đó bị một chiêu vừa rồi, trên thân cây để lại những dấu móng tay ai trông qua cũng không khỏi giật mình. carlesThiên Thiên ôn nhu đáp: "Chủ tử, Hồ sư phụ đánh đàn rất lợi hại, nô thật không thể so sánh được. Cô ta có thể là sư phụ của nô, là phúc khí của nô rồi." carlesNày... carlesTrà ngon, trà ngon, vẫn là trà từ Hỗ Dương mang đến ngon a, Lê đại ca có chuyện gì mà không thể nói ở đại sảnh lại phải đến đây? puyol Lê Bố uống một hớp rượu, thở dài:

puyol Thanh Thanh che miệng cười khẽ: puyol Vương công tử, ta biết ngài rất quan tâm tới Liên Khanh, nhưng việc này… Chị sợ Hứa mỗ không thể đồng ý, Liên Khanh nàng không tiếp khách. puyol Nhưng nữ nhân lại cho ta cảm giác thân thiết rất giống mụ mụ ta. puyol Từng đoàn quân đi dàn hàng trên đường lớn, lính tráng đều là quân tinh nhuệ, ai ai cũng tỏa ra khí thế uy phong lẫm liệt khiến cho người ta chỉ cần nhìn thấy thôi cũng nghĩ ngay đến bốn chữ “Hổ Lang Chi Sư” carlesCó khoảng trăm người, bị chúng ta đánh chết tám mươi hai người, bắt sống mười hai người…

carlesThanh hồng quang trường kiếm vừa vào tay Linh Nhi, hồng quang trên thân kiếm dần dần nhạt đi, chuyển sang bạch quang, làm cho Lý Cáp không khỏi hiếu kỳ. Nhưng mà Linh Nhi chỉ cầm một chút, rồi đem trả lại cho Lý Cáp. carlesKhá lắm Lý lão đệ! carlesLý Cáp nhìn Lê Anh nằm trong lòng. Tiểu nha đầu cuộn tròn thân thể mềm mại, nằm trên đùi Lý Cáp, vẫn gắt gao ôm lấy ngực của hắn, trên khuôn mặt thanh tú, đôi mi thỉnh thoảng hơi nhíu vài cái, tựa hồ như thấy điều gì đáng sợ trong giấc mộng, lại dùng sức chui sâu vào trong ngực hắn, như muốn chui vào cơ thể hắn vậy, cánh tay ôm thắt lưng hắn càng ngày càng dùng sức. Còn một tay kia, như cũ vẫn nắm thanh vũ khí từng theo Lê Bố nam chinh bắc chiến – câu liêm thương. carlesLý Cáp nhíu mày: puyol Vì vậy, hai tiểu hài tử này ở trong cùng một thùng tắm, tâm tư đều có điểm không đan thuần.